1 > 2 > 3 > 4 > 5 > 6 > 7 > 8 > 9 > 10
( Kính dâng
Anh linh Vị Cha già kính yêu,
Đức Ông Simon Nguyễn Văn Lập,
Cựu Viện Trưởng Viện Đại
Học Đa Lat )
Tin Cha ngã bệnh,
Chưa kịp lắng chìm sâu,
Tin dữ đã từ đâu
Ập tới.
Bàng hoàng
xiết đỗi,
Đau lòng hai cõi chia phân,
Một kiếp phù vân,
Đường thế trần bặt dấu.
Nhớ Cha xưa
phúc hậu,
Nhân ái khoan hòa,
Tấm lòng trời biển bao la,
Vì kẻ khác chẳng nề hà khó
nhọc.
Sống tận tụy
một đời cho giáo dục,
Kế trăm năm, lao khổ cuộc trồng
người,
Chỉ mong sao đào tạo được
cho đời,
Những thế hệ ngẩng nhìn trời
không thẹn.
Thương nhớ
quá chuỗi ngày Cha ở Viện,
Đà Lạt, trường xưa, kỷ
niệm êm đềm,
Lòng chúng con muôn kiếp chẳng hề
quên,
Những năm tháng không ưu phiền
khuấy gợn.
Quên sao được
mỗi ngày khi sáng sớm,
Ánh mặt trời vừa chớm
đỉnh Lâm Viên,
Từ cổng xa đã thấy bóng
Cha hiền,
Mắt trìu mến đón sinh viên đi
học.
Quên sao được,
Cha nhân từ đùm bọc,
Những người con nghèo, khổ
cực, mồ côi,
Mà không hề phân biệt chuyện đạo
đời,
Không gạn hỏi, nghi ngờ lời
than vãn.
Đàn con trẻ
cứ tìm Cha tả oán,
Cha mủi lòng luôn dốc cạn hầu
bao,
Của đưa cho mà chẳng biết ngày
nao,
Ai là kẻ phải hoàn giao món nợ.
Đại Học
Xá trong những ngày đóng cửa,
Nhiều sinh viên không chỗ ở lêu
bêu,
Tìm đến Cha than thở đủ trăm
điều,
Cha lại phải thêm sớm chiều lo lắng.
Nơi thành phố
đầy sương mù giá lạnh,
Những người con đang sống cảnh
xa nhà,
Qua tình thương vô hạn của Cha già,
Đã hiểu được câu "ơn
cha nghĩa mẹ".
Khi mãn nhiệm
Cha trở về đất Huế,
Ngỡ từ đây sẽ được
nhẹ đôi vai,
Nào ngờ đâu Thánh ý Chúa
an bài,
Cha lại phải dặm đường dài
tất tả.
Đất Bình
Triệu, chặng cuối đàng Thánh giá,
Cảnh đổi đời thêm vất
vả lao đao,
Xóm đạo nghèo, nhiều khốn khó
khổ đau,
Cha can đảm nào quản bao cực nhọc.
Rồi con bệnh
cùng tuổi già phút chốc,
Theo tháng năm đã sồng sộc đến
nơi,
Sức thế gian sao kháng được
mệnh trời,
Cha mòn mỏi làn hơi từng khoảnh
khắc.
Trên giường
bệnh, Cha hằng rơi nước mắt,
Thương con mình, đứa lưu lạc
phương xa,
Đứa dặm trường bươn
bả đến tìm Cha,
Đứa sớm tối ngang qua nhà
thăm hỏi.
Than ôi! Đất
trời rẽ lối,
Thuyền Cha một tối ra khơi,
Để thương nhớ khôn nguôi,
Cho đàn con ở lại.
Thân Cha về
cát bụi,
Công ơn Cha sống mãi trăm năm.
Dù nghiệt ngã thời gian,
Dù cảnh đời thay đổi,
Dù trường
xưa khuất lối,
Nhưng trong lòng con cái sinh viên,
Vẫn còn nguyên hình bóng vị Cha
hiền,
Đứng lặng lẽ giữa khuôn
viên Đại Học.
Chúng con biết
từ nay đành bạc phước,
Chẳng bao giờ còn gặp được
người Cha,
Ánh mắt nhìn đầy từ ái
thiết tha,
Để ôn lại những ngày xa xôi
cũ.
Giờ đây,
nghìn trùng cách trở,
Những "sinh viên của Cha",
Bao năm qua
Chưa trả được ơn dầy,
Từ chốn
lưu đầy,
Hướng về quê mẹ,
Cúi đầu trăm lạy,
Khóc vĩnh biệt Cha.
California